ah uh, dạo này cả 2 đứa đều ít update blog chung, *buồn 5 phút*
không phải là cố ý bỏ mặc nhưng nghĩ lại thì bản thân mỗi đứa đều có 1, 2 cái blog riêng để "chăm sóc" nên cố nhiên là cái này sẽ bị bỏ mặc đôi chút
chỉ là đôi chút thôi (^ ^)
tình hình là vô học rồi, đứa nào cũng bận (trong đó không có đứa này ^^;;;) nên thời gian cho bản thân còn ít chứ đừng nói gì đến vụ viết blog, nhỉ? Nhưng đó không phải là vấn đề chính, vấn đề chính là nếu thỉnh thỏang không viết gì thì sẽ phát điên mất.
wa, nói năng lảm nhảm rồi (=.=)
ờ, vậy thì trong lúc chờ T có thể có dịp ngồi viết cái topic này thì P viết luôn phần của mình nha
{;DREAM}
Chủ đề này không ít thì nhiều tụi mình đã nói đi nói lại trong mấy quyển nhật kí trứoc rồi nhỉ, không trực tiếp thì cũng gián tiếp, nhưng dường như càng nói nhiều thì lại càng mới mới lạ chứ *cười*
Điều hay nhất khi ngồi nói về chủ đề này là: khi nói phải suy nghĩ, mà khi suy nghĩ thật nghiêm túc thì đôi khi người ta lại phát hiện ra một vài sở thích và ước mơ mà đôi khi người ta giấu kĩ trong lòng nhiều khi thậm chí không nhận ra mình đã từng mơ ước như thế. Thậm chí có nhiều lúc người ta có thể nghĩ ra những hướng mới để vươn tới ước mơ của mình, với hiệu qủa thành công cao hơn. Thế nên đây là chủ đề muôn thưở không bao giờ cũ hehe
ước mơ. tư những ngày còn nhỏ cho đến khi trưởng thành ai cũng có vài ước mơ, cũng rất đa dạng từ mong ước nhỏ đến những khát vọng lớn lao, từ hình ảnh cô giáo mơ ước lúc còn bé cho đến khi lớn mộng làm bác sĩ chẳng hạn... túm lại là rất nhiều dạng ước mơ.
Đã có thời gian P rơi vào trạng thái cùng cực, không xác định được đâu là cuộc sống thật sự của mình đâu là giấc mơ ảo tưởng viễn vông, thời gian mà định nghĩa "ước mơ" không có trong từ điển của P vì mọi thứ đều mơ mơ thật thật, sống vật vờ và chán nản (Vậy mà khi dự cuộc thi "my dream" lại đọat giải mới ghê chứ O___o, bạn này cũng xạo dữ thiệt ^^) Nhưng may mắn thay là hiện nay P đã lấy lại thăng bằng và bắt đầu suy nghĩ đến tương lai cùng những ước mơ đã chôn từ lâu (giờ lấy cuốc xẻng moi lên lại, đào muốn chết giữa đống bùi nhùi những cái giống như là ước mơ mà không phải ^^;;;) và cũng tìm được vài cái, chẳng biết có phải là viễn vông tạm thời hay không nhưng trong thời gian này đó là những thứ P thực sự muốn đạt được, (P nhớ cái này P đã viết ra 1 lần lúc bị [b.U.Z.z] ở bên 360yahoo! rồi nên chắc bây giờ để link thôi, lười copy/paste/edit lại lắm ^^;;;)
(7 wishes I want to fulfill...)
Viết cái này 2 tháng trước lúc phong trào hết [t.A.G] rồi [b.U.Z.z] rồi gì gì ấy "rộn ràng" hết các mấy cái blog host serve đấy, nhớ không? Giờ chúng vẫn là những thứ P muốn tự tay mình đạt được.
P có nỗi sợ hãi vô hình về thời gian, P lúc nào cũng cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh trong khi mình không thể chuyển động kịp với dòng chảy của nó, bị bỏ rơi, bị dạt vào một bờ chết ngạt dần dần từ từ mà chỉ có thể ngồi tự trách mình đã bỏ phí quá nhiều thời gian vào những thứ vô ích (1 trong những thứ đó là 3 năm cấp 3 =___=) thay vì làm những thứ mình thật sự mình yêu thích. Nhưng... (lúc nào cũng "nhưng" ^^) hiện giờ thì P đã có cái gap year này để hòan thành - hay là bước từng buớc đến những ước mơ đã ghi trong list đó. Được làm những điều mình thích không phải hòan tòan lúc nào cũng vui, có những lúc cảm thấy thật bất lực vì sao mình càng cố gắng càng không đạt được gì cả, lúc nào cũng cảm thấy cực kì thua kém người khác và đôi lúc cảm thấy mệt mỏi vì không còn sức để tiến lên nữa. Đúng lúc đó, P vô tình đọc đươc một câu danh ngôn, của ai thì P không nhớ rõ (nằm vòng vòng trong mấy ông Newton, Einstein,... gì gì đó đó ^^;;) đại lọai là "con người ta thường bỏ cuộc lúc họ sắp bước tới thành công" . Thế là tự nhiên ngồi nghĩ, nghĩ nhiều lắm, có thể vì thế mình không bao giờ thành công là vì thế, con đường đi đến thành công không chỉ cần sự cố gắng mà còn cần cả lòng kiên nhẫn nữa; đấu tranh với bản thân là tốt, cạnh tranh với người khác để thúc đẩy mình tiến lên là tốt nhưng cũng đừng vì thế mà ganh ghét và tự mình làm mình kiệt sức khi chạy đua với những t hứ không hợp với mình; hãy luôn biết lúc để dừng lại, nghỉ ngơi và không ngừng mơ ước. Nghe thì rất là khuôn mẫu đúng không? nhưng thật chất để một người có thể nhận ra những điều tưởng chừng rất sáo rỗng đó thật không dễ dàng, đối với P, nó phải trải qua một quãng thời gian thật khó khăn thời trung học, nhưng ít ra thì bây giờ thì cũng đã có động lực để tiến lên rồi *cười*
hè, topic này P nói hơi lạc đề, nhưng khi ngồi nói lảm nhảm thế này thấy thật thỏai mái. Ít ra thì tâm trạng cũng được giải tỏa nhiều ( ̄ω ̄) thanx~
à, từ lúc viết cái list 7 wishes đó, đến giờ chỉ có cái phần tập guitar để đánh được những bản nhạc mình yêu thích thì có vẻ có tiến triển đôi chút, mấy cái còn lại thì cứ là... ước mơ , nah~ (´Д`)
à thêm cái nữa, tớ thích cái ý tưởng có boyfriend nấu ăn cho tớ lắm đó. Mặc dù tớ thấy thích trạng thái "không ràng buộc" khi không có bạn trai hơn ( ̄▽ ̄)ノ

^^ Yeah, P cũng mong có BF rùi hả, cool !
ReplyDeleteT mà nói về mơ ước của T, chắc ko đủ chỗ lun đó.
Mà T cũng ko bít mình ước j nữa.......chẹp....
(nói nhỏ nghe,dạo này mẹ T phát hiện ra trò giấu cái line cắm vào modem , và thế là.......cơ hội onl của T chắc còn 1/7 wá.....chuyên gia giấu đồ lun đó...đ/biệt là truyện của T và thằng em, sặc !)
hiểu hiểu, các bà mẹ luôn luôn cao tay hơn chúng ta ^^;;; tệ thật =__=
ReplyDeleteCao tay hơn cả ông bố ấy chứ, nên h mỗi lần giấu thì ba T cũng khó lòng mà tìm ra, hehe, cái này gọi là "gậy ông đập lưng ông", chỉ có tớ là ng` chịu khổ thôi =_________=
ReplyDelete