cũng đã định viết lâu rồi nhưng cứ mỗi lần đặt tay xuống viết là lại thấy ngại ngại, kì kì không hiểu nổi... nên có lẽ sẽ viết dần dần cho đến lúc đi vậy. ^^
.....
11.09.2007
thư gửi bố mẹ {reply}
Posted by
Fany_Julye
at
5:52 AM
0
comments
Labels: reply
10.30.2007
(-.-)
The next (after a very long time) is...
"A letter to your parents,for expressing your real feeling..."
I've been thinking 'bout that.
Àh, cho tớ nợ topic "Dream" nha.
Posted by
Fany_Julye
at
6:44 AM
0
comments
Labels: new topic
{new layout}
thì....rảnh, nên làm thử một cái header cho cái blog ^^;;
dạo này đang thích màu xám/đỏ nên thông cảm cho cái sự sáng sáng, trắng trắng này nhé.
topic mới thì... từ từ viết, giờ chưa nghĩ ra ^^
Credit: image from Grace-lament.net
Designed: by Fany (a.k.a HarusameFuko)
(thói quen, phải ghi rõ nguồn lấy hình, ai làm, etc... thời đại bản quyền mà lại ^^)
Posted by
Fany_Julye
at
6:43 AM
0
comments
Labels: new layout
10.28.2007
Dream {reply}
ah uh, dạo này cả 2 đứa đều ít update blog chung, *buồn 5 phút*
không phải là cố ý bỏ mặc nhưng nghĩ lại thì bản thân mỗi đứa đều có 1, 2 cái blog riêng để "chăm sóc" nên cố nhiên là cái này sẽ bị bỏ mặc đôi chút
chỉ là đôi chút thôi (^ ^)
tình hình là vô học rồi, đứa nào cũng bận (trong đó không có đứa này ^^;;;) nên thời gian cho bản thân còn ít chứ đừng nói gì đến vụ viết blog, nhỉ? Nhưng đó không phải là vấn đề chính, vấn đề chính là nếu thỉnh thỏang không viết gì thì sẽ phát điên mất.
wa, nói năng lảm nhảm rồi (=.=)
ờ, vậy thì trong lúc chờ T có thể có dịp ngồi viết cái topic này thì P viết luôn phần của mình nha
Chủ đề này không ít thì nhiều tụi mình đã nói đi nói lại trong mấy quyển nhật kí trứoc rồi nhỉ, không trực tiếp thì cũng gián tiếp, nhưng dường như càng nói nhiều thì lại càng mới mới lạ chứ *cười*
Điều hay nhất khi ngồi nói về chủ đề này là: khi nói phải suy nghĩ, mà khi suy nghĩ thật nghiêm túc thì đôi khi người ta lại phát hiện ra một vài sở thích và ước mơ mà đôi khi người ta giấu kĩ trong lòng nhiều khi thậm chí không nhận ra mình đã từng mơ ước như thế. Thậm chí có nhiều lúc người ta có thể nghĩ ra những hướng mới để vươn tới ước mơ của mình, với hiệu qủa thành công cao hơn. Thế nên đây là chủ đề muôn thưở không bao giờ cũ hehe
ước mơ. tư những ngày còn nhỏ cho đến khi trưởng thành ai cũng có vài ước mơ, cũng rất đa dạng từ mong ước nhỏ đến những khát vọng lớn lao, từ hình ảnh cô giáo mơ ước lúc còn bé cho đến khi lớn mộng làm bác sĩ chẳng hạn... túm lại là rất nhiều dạng ước mơ.
Đã có thời gian P rơi vào trạng thái cùng cực, không xác định được đâu là cuộc sống thật sự của mình đâu là giấc mơ ảo tưởng viễn vông, thời gian mà định nghĩa "ước mơ" không có trong từ điển của P vì mọi thứ đều mơ mơ thật thật, sống vật vờ và chán nản (Vậy mà khi dự cuộc thi "my dream" lại đọat giải mới ghê chứ O___o, bạn này cũng xạo dữ thiệt ^^) Nhưng may mắn thay là hiện nay P đã lấy lại thăng bằng và bắt đầu suy nghĩ đến tương lai cùng những ước mơ đã chôn từ lâu (giờ lấy cuốc xẻng moi lên lại, đào muốn chết giữa đống bùi nhùi những cái giống như là ước mơ mà không phải ^^;;;) và cũng tìm được vài cái, chẳng biết có phải là viễn vông tạm thời hay không nhưng trong thời gian này đó là những thứ P thực sự muốn đạt được, (P nhớ cái này P đã viết ra 1 lần lúc bị [b.U.Z.z] ở bên 360yahoo! rồi nên chắc bây giờ để link thôi, lười copy/paste/edit lại lắm ^^;;;)
(7 wishes I want to fulfill...)
Viết cái này 2 tháng trước lúc phong trào hết [t.A.G] rồi [b.U.Z.z] rồi gì gì ấy "rộn ràng" hết các mấy cái blog host serve đấy, nhớ không? Giờ chúng vẫn là những thứ P muốn tự tay mình đạt được.
P có nỗi sợ hãi vô hình về thời gian, P lúc nào cũng cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh trong khi mình không thể chuyển động kịp với dòng chảy của nó, bị bỏ rơi, bị dạt vào một bờ chết ngạt dần dần từ từ mà chỉ có thể ngồi tự trách mình đã bỏ phí quá nhiều thời gian vào những thứ vô ích (1 trong những thứ đó là 3 năm cấp 3 =___=) thay vì làm những thứ mình thật sự mình yêu thích. Nhưng... (lúc nào cũng "nhưng" ^^) hiện giờ thì P đã có cái gap year này để hòan thành - hay là bước từng buớc đến những ước mơ đã ghi trong list đó. Được làm những điều mình thích không phải hòan tòan lúc nào cũng vui, có những lúc cảm thấy thật bất lực vì sao mình càng cố gắng càng không đạt được gì cả, lúc nào cũng cảm thấy cực kì thua kém người khác và đôi lúc cảm thấy mệt mỏi vì không còn sức để tiến lên nữa. Đúng lúc đó, P vô tình đọc đươc một câu danh ngôn, của ai thì P không nhớ rõ (nằm vòng vòng trong mấy ông Newton, Einstein,... gì gì đó đó ^^;;) đại lọai là "con người ta thường bỏ cuộc lúc họ sắp bước tới thành công" . Thế là tự nhiên ngồi nghĩ, nghĩ nhiều lắm, có thể vì thế mình không bao giờ thành công là vì thế, con đường đi đến thành công không chỉ cần sự cố gắng mà còn cần cả lòng kiên nhẫn nữa; đấu tranh với bản thân là tốt, cạnh tranh với người khác để thúc đẩy mình tiến lên là tốt nhưng cũng đừng vì thế mà ganh ghét và tự mình làm mình kiệt sức khi chạy đua với những t hứ không hợp với mình; hãy luôn biết lúc để dừng lại, nghỉ ngơi và không ngừng mơ ước. Nghe thì rất là khuôn mẫu đúng không? nhưng thật chất để một người có thể nhận ra những điều tưởng chừng rất sáo rỗng đó thật không dễ dàng, đối với P, nó phải trải qua một quãng thời gian thật khó khăn thời trung học, nhưng ít ra thì bây giờ thì cũng đã có động lực để tiến lên rồi *cười*
hè, topic này P nói hơi lạc đề, nhưng khi ngồi nói lảm nhảm thế này thấy thật thỏai mái. Ít ra thì tâm trạng cũng được giải tỏa nhiều ( ̄ω ̄) thanx~
à, từ lúc viết cái list 7 wishes đó, đến giờ chỉ có cái phần tập guitar để đánh được những bản nhạc mình yêu thích thì có vẻ có tiến triển đôi chút, mấy cái còn lại thì cứ là... ước mơ , nah~ (´Д`)
à thêm cái nữa, tớ thích cái ý tưởng có boyfriend nấu ăn cho tớ lắm đó. Mặc dù tớ thấy thích trạng thái "không ràng buộc" khi không có bạn trai hơn ( ̄▽ ̄)ノ
Posted by
Fany_Julye
at
8:53 PM
3
comments
Labels: reply
10.09.2007
10.06.2007
Ok, để tớ thử xem....
Khó ghê, thui thì viết đại nha, chứ trong đầu tớ chưa định hình đc là phải viết gì nữa.....
Gửi đến tớ 4 năm sau...
Dear me...
Ko bít phải xưng hô thế nào, thui thì cứ gọi cậu tớ cho thân mật nhá, dù gì cũng là tớ gửi cho tớ thoai, hehe....
Rồi, vào chủ đề chính nha, cậu cũng biết tớ ko phải là người thích dài dòng mà.
Đầu thư là gì nhỉ,rồi, cậu thế nào? Sức khoẻ thế nào rồi?
Đừng cười tớ, nhưng tớ hỏi vậy là có lý do, mà chắc cậu cũng biết, vì sức khoẻ của tớ khá là tệ, nên tớ ko biết tới lúc cậu cầm đc lá thư thì cái SK chết tiệt ấy diễn biến tới đâu rồi...dù gì thì tớ cũng hi vọng cậu ko đọc bức thư này trong bệnh viện...hehe, just kidding! Nói j thì nói, tớ vẫn luôn mong cậu thật là mạnh khoẻ, và mãi như thế nhé (tất nhiên là phải mong như thế rồi,rite?)
Uhm, 4 năm rồi nhỉ, ko biết lúc này cậu thế nào rồi nhỉ? Đã tốt nghiệp ĐH chưa? Nếu rồi thì là ĐH nào, cái này quan trọng lắm đó, vì hiện tại lúc này tớ đang cảm thấy vô cùng bối rối trước những sự lựa chọn trong tương lai, giữa ước mơ của bản thân và kỳ vọng của gia đình, nên tớ rất rất rất muốn biết sự lựa chọn của mình sẽ thế nào. Ui , giá mà cậu reply cho mình đc nhỉ....nhưng thế thì lại mất đi cái bất ngờ của cuộc sống rồi cậu nhỉ, thôi kệ, tớ sẽ tặng cậu những lời chúc tốt nhất !
Àh, cậu có học Cao học ko, hay là định đi làm luôn? Tớ cũng đang phân vân, nhưng trước mắt thì đó chắc là mục tiêu lâu dài để phấn đấu, và hi vọng tới lúc đó cậu vẫn giữ đc ý định của tớ lúc này. Nếu thế thì tớ cũng chúc cậu thi đậu cao học nhé, vì tương lai của 2 đứa chúng ta, cố lên nào !!!
Còn 1 điều nữa muốn hỏi cậu.Đó là về cuộc sống của chúng ta.Quan niệm về cuộc sống của chúng ta thế nào rồi? Vẫn như thế chứ, hay là đã thay đổi theo chiều hướng tích cực hơn (tớ hi vọng là thế, chứ ko phải là "going down"). Tớ nghe ba nói càng lớn suy nghĩ sẽ càng thay đổi nhiều,hiện tại tớ cũng tin vào điều đó, nhưng tớ vẫn nghĩ rằng quan niệm của tớ lúc này vẫn có ít nhiều tính chất bền vững, và thay đổi hay ko thì cũng sẽ theo chiều hướng sâu sắc hơn....chứ làm ơn đừng có nói với tớ rằng cậu đã thay đổi 100%, cậu đã ko còn wan tâm đến vẽ hay Eng nữa mà chỉ hứng thú với Kinh Tế học và Thị trường chứng khoán....Ack, tớ mà nghe như thế chắc tớ chết tại chỗ ko kịp ngáp wá (cũng may là cậu đâu thể nói với tớ...amen)
Về Sama-list của bọn mình thì sao nhỉ? Cậu có update thêm anh nào ko, đẹp trai chứ? Tình yêu với Kurapika, Goku and D-sama vẫn còn nguyên vẹn đấy chứ (ehm đừng có nói với tớ là cậu bỏ hết rồi à nghen, tớ xử tử cậu liền á)....Àh àh, hay là cậu đã để Sama-list wa 1 bên để dành cho 1-ai-đó-đặc-biệt? E hèm, còn sớm lắm, chưa đc đâu đấy,tớ chưa cho phép đâu, phái lo học hành cho tử tế để thực hiện lời hứa với bản thân, với tớ nghe chưa ! Với lại phải trung thành tuyệt đối với D-sama chứ, cậu đã tự hứa như thế còn gì!
Thôi, thế là đủ rồi, bi nhiu đó là đủ cả những điều cuộc sống tớ cần rồi. HI vọng cậu sống tốt, cho bản thân, cho cha mẹ và thằng em, cho bạn bè và xã hội, cậu nhé !
P/S : Tớ định hỏi, nhưng thôi cứ xem như là 1 hi vọng nữa của tớ vậy, đó là hiện giờ cậu vẫn cùng với bạn Fany viết Diary, và biết đâu 2 người lại đang cùng nhau viết 1 bức thư mới cho bản thân mình ở tương lai thì sao, nhỉ?
Posted by
Fany_Julye
at
6:22 AM
7
comments
9.25.2007
cái này có vẻ khó quá ha *cười* (^ ^)
không phải vô tình mà P nghĩ ra cái chủ đề này đâu, thật ra có 1 trang web FutureMe.org là nơi bạn sẽ viết những lá thư và nó sẽ gửi đến bạn trong khoảng thời gian bạn yêu cầu trong đó. P đã viết 1 lần vào 2 năm trước và mới nhận lại lá thư đó gần đây. Sau khi đọc xong tự nhiên thấy nhớ những thứ ngày xưa mà giờ mình đã quên nhiều rồi. Ừ, thì tóm lại ý tưởng là lấy từ đó đó (^ ^)
còn ... cái này là 1 phần của lá thư mà P quyết định sẽ gửi đến tuơng lai 5 năm tới. Cũng chẳng có gì đặc biệt, cái chính là gửi 1 phần cảm xúc của 1 thời vào tương lai thôi (^^;;)
Dear Future Me,
writing letter for oneself is always hard even if it's just about some silly babble about life and and everyday thingy. I know it's always is *laugh*
you know what? I imagine you, 5 year later, reading this letter and laugh and cry and reminisce about how you used to be, about how were me - full of passion and regrets; and that makes me more upset than amused. I know in 5 year more, you may be graduated from university and already be drown under tones of work in order of struggling for life, for family, or may be higher place in your job; you may worry sick about promotion, finding your own man/building your very own small happy family, taking care of your parents and your lil' sister... That's just part of the nightmare I don't ever wanna think of now, when I'm only 18. that's just sad, yeah...
well, being 18 isn't simple, there's so many things in life you wanna archive but you find yourself so useless and disable to do anything.you still remember how I got into guitar? probably because of the glorious sparkling on-stage performance illusion of those artists I love cram into my daydreaming head recently *laugh* . At 18, the 1st time in my life, I want to discover what I really like and if or if not I have something so-call special ability or something I'm actually good at. Never before have I really cared OR I never have time to think about myself, I've been busy envying/thinking how to surpass those who I envy of more than focusing the things I do, that's why I always failed. Now, I wanna have my very own guitar and started practicing at any time as possible. number 1 wish for now.
it still sounds so lame writing letter to myself, like unsent letters kept secret in some typical teen girl's drawer - which contains so many secret about love, hatred, relationship, etc... However, lame people says, but meaningful to those who really put themselves in those letters, also meaningful to me too.
I'm now 18, I'm still much amused at how people at the same age at me in the past already got married and had children. Fortunately, I was born in the modern age so that I don't be bound by those prejudice, what a relief q(^-^q)
Well, briefly about this year, the biggest event that ever happened to me is: I officially failed at uni entrance exam on purpose ( "on purpose" in bold and capital with underline ) I don't want to go to VN uni/college or whatsoever higher education here, I'm so fed up with it. It's been a very tough try to overcome the hard time while I was still in year 12. I still remember vividly how I'd been so depressed, so screwed up, so tired days by days. Thank Gods that it was over and I live.
There's 1 thing I can't imagine about 23-year-old me is.... how fat you're now? ^^;; weighing is always girl's problem, right? I just remember how I've struggle my teenager life about appearance. You'll be pretty 23 year old, right? Let's hope so *fingercross*
Kidding another time. ^^
Just enjoy life as you live it. Some obstacles in life would probably help you to love it more.
Ah, is YUI still our favorite artist?
Have you ever gone to any rock gigs I used to want yet?
Have you ever dyed your hair once in these 5 years? Was it blond or red?
Have you got a job yet?
any boy in your life?
any chance you got married?
Kidding, Kidding ^^
18-year-old me
Posted by
Fany_Julye
at
11:35 PM
4
comments
9.13.2007
Future Me.
...tại bạn july bắt tớ viết trước chứ tớ đang bí ý tưởng T__T , hix
à, mà tự nhiên tớ nghĩ ra cái này, nếu viết thì để tớ viết sau nha tại thật ra nghĩ là 1 chuyện còn viết ra lại là chuyện khác ^^;;;
chủ đề mới là :" Write a letter for future you "
đại loại là viết một lá thư gửi cho chính bản thân bạn trong tương lai đó mà ^^ còn viết thế nào thì tùy July nhé ^__^v
Posted by
Fany_Julye
at
6:53 AM
4
comments
Labels: new topic
9.10.2007
.................
Uh, có lẽ như thế, và nên là như thế........
Thực ra nguyên nhân chính cho những việc tồi tệ như thế có lẽ là do cái sức khoẻ chết tiệt của T lúc này......nó đang xuống dốc 1 cách trầm trọng mà ko hiểu lý do gì...............lúc nào cũng cảm thấy đầu đau buốt, thỉnh thoảng lại nhói lên khiến tớ phát khóc.....đầu óc thì lúc này cũng choáng váng nặng, mỗi lần đi là muốn té......
Ko hiểu có phải do tớ ở nhà nhiều wá ko, ngay cả da cũng xanh tím lại lun >.<
Tớ có cảm giác.......chỉ cảm giác thôi..........là............tớ sẽ ko sống đc lâu nữa............
Tớ nói thật đó, nhiều khi nghe câu này, nhiều người sẽ nghĩ tớ còn trẻ mà chỉ biết nghĩ đến cái chết, sống mà ko có nghị lực...etc.........
Tớ ko có vậy đâu , P cũng biết T mà !
Chỉ là cảm giác thôi, giống như mình hiểu rõ chính bản thân mình vậy đó, tuy ko sợ chết nhưng ko có nghĩa là T ko yêu cuộc sống này.........
Giờ mỗi lần onl T chỉ có thể ngồi 1 lát thôi, ngồi lâu thì sẽ ko thấy đường nữa, đầu óc cứ quay vòng vòng......
Sở dĩ chỉ cảm giác thôi là vì tớ ko dám đi khám, vì biết là cứ đi khám là sẽ có bệnh, mà tớ ko muốn thế, thà cứ vui sống như vầy........
Tớ cảm thấy mệt mỏi wá, lúc nào cũng thế, chỉ muốn đi ngủ thôi .
Posted by
Fany_Julye
at
7:39 AM
6
comments
9.09.2007
everything will be okay, we know it.
dạo này hơi bận... sorry nếu ko reply kịp cho T ^^;;;
Thật ra thì tiền bạc trong thời đại nào cũng là vấn đề quan trọng và phải nói là tối cần thiết. Vì thế nên T cũng biết là trên thế giới chẳng thiếu những cuộc chiến đau thương mà nguyên nhân chính chính là lợi ích và, chính xác hơn là việc sở hữu tiền bạc. Vì thế, phải nói là ko ngạc nhiên khi chúng ta, những đứa không hòan tòan bị phụ thuộc và vật chất, đôi lúc cũng cảm thấy khốn đốn vì cái "đầu tiên" này.
Chúng ta đều đã chính thức 18 tuổi, cái tuổi đươc luật pháp thừa nhận là người trửơng thành - phải có trách nhiệm với những hành vi và suy nghĩ của chính bản thân. Nhưng vấn đề lại nảy sinh ở đây, đó là tuy chúng ta đã chính thức trở thành nguời lớn nhưng chúng ta vẫn phải sống phụ thuộc rất nhiều vào người khác - ở đây là các bậc phụ huynh đáng kính của chúng ta -những người mà ít nhiều trong suy nghĩ thì chúng ta vẫn chỉ là những đứa trẻ lên 3 cần được bảo bọc, cần đuợc chở che và bảo vệ. Điều này là ko thể tránh khỏi vì nó là tự nhiên và là bản năng của những người cha người mẹ , và thử hỏi nếu sau này chúng ta trở thành những bà mẹ thì chắc hẳn chúng ta cũng sẽ làm điều tương tự. Lại có một thực tế khác là đồng thời bố mẹ cũng nhận ra cái sự "lớn" của chúng ta, nó đôi lập hòan tòan với điều trên -như P đã nói là chúng ta vẫn chỉ là những đứa trẻ trong suy nghĩ của bố mẹ - thế là bản thân họ cũng nhiều khi lâm vào hòan cảnh cực kì bối rối trong cách hành xử đối với chúng ta: một người lớn hay như vơớ một đứa bé chập chững. P nghĩ họ cũng cần nên được thông cảm vì đây thực ra là giai đọan không chỉ khó khăn cho những đứa 18 tuổi như chúng ta mà cũng rất khó khăn cho cả các bậc phụ huynh vì họ hòan tòan bối rối.
P hiểu chứ, P cũng không ít lần"ném tiền bố mẹe qua cửa sổ" cho những thứ vô bổ, có thể kể đến từ những thứ rất nhỏ như: chiếc áo nằn nì mãi mới được mua cho nhưng khi đã mua về thì quăng xó nhất quyết không mặc, hay đến những thứ lớn hơn như bố mẹ đã đóng tiền triệu cho đi học thêm chỗ này chỗ nọ nhưng chỉ đến lơớ đúng buổi đầu rồi sau đó nghỉ. P ko phải là một kẻ chỉ biết tiêu tiền không suy nghĩ, P biết chứ mỗi lần cho P học này học nọ bố mẹ đã phải tính tóan rất nhiều, cắt tiền khỏan này khỏan nọ để P có thể được bằng bạn bằng bè. Chưa kể đến sắp tới, chỉ vì ước mơ du học của P mà bố mẹ P trông có vẻ tiều tụy nhiều, đi đi về về tính tóan chuyện đất đai gom góp cho P. Mỗi lần như vậy P tự nhiên thấy sao mình viễn vông quá, viễn vông trên chính sức khỏe và cuộc sống của bố mẹ. Vậy là tự dằn vặt, rồi tự đặt câu hỏi là liệu mình có quá độc ác?...
nhưng P nghĩ, nếuP còn tiếp tục sống buồn rầu thì ko chỉ chính P tự hủy họai bản thân trong nỗi buồn mà bố mẹ P cũng sẽ cảm thấy đau khổ rất nhiều. Tiền bạc có thể là vấn đề lớn nhưng nó không phải là vấn đề tiên quyết trong cuộc sống này, nhất là trong cuộc sống gia đình (dĩ nhiên là không có tiền thì... tiêu, nhưng, T hiểu mà, đúng ko? ^^;;; ) Tiền có thể kiếm lại chứ hạnh phúc gia đình một khi đã tan thì rất khó hàn gắn lại. P đóan là trong thơờ gian này công việc của bố mẹ T có một chút trắc trở nên vấn đề tiền bạc tài chính mới phát sinh, gây nên một số căng thẳng cho bố mẹ T, do đó mẹ T mới la T. Nhiều khi con người không thể kiềm chế được bản thân mà, đúng không? P không cho rằng mẹ T thực sự muốn trách T về tiền bạc đâu, về vấn đề trách nhiệm thì nhiều hơn đó.
Vấn đề này rồi sẽ qua thôi, nhưng cái chính là bài học chúng ta rút ra được sau hôm đó. không phải là lao đầu vào kiêế tiền rồi quăng vào bố mẹ như thể :" này, con trả nợ bố mẹ rồi đó" hay "con giờ đã làm ra tiền, đừng càm ràm con nữa" mà là hãy sống có suy nghĩ nhiều hơn một chút. Chúng ta lớn không phải bề ngang hay bề rộng chúng ta giãn ra mà do chúng ta đã có nhiều suy nghĩ, nhiều trách nhiệm hơn cho những điều chúng ta đã làm, đó chẳng phải điều bố mẹ chúng ta luôn mong đợi đó sao? Nếu sau một trận la mắng mà chúng ta hiểu được nhiều hơn (dù hơi đau ;__; ) thì cũng đáng đó chứ ^^v
Và đừng lo, dù có la nhưng bố mẹ vẫn yêu tụi mình hơn ai hết mà ^__^
Vui lên nhé ~♪
Posted by
Fany_Julye
at
11:12 PM
0
comments
9.08.2007
I dont feel so good
Giờ rảnh đc 1 chút....
Chúc mừng P vì tâm trạng gần đây của P nhé, còn tớ thì........ngược lại,tồi tệ. Không phải là do trời nóng nên cũng dễ nổi khùng, mà tự nhiên cảm thấy mình vô dụng, và bị khủng hoảng vì money !
Không phải vì T thiếu money hay đại loại thế, mà tự nhiên cảm thấy mình đúng là 1 đứa bất hiếu, ko làm ra tiền mà cứ tiêu xài như thế, dù đã tiết kiệm hết mức có thể nhưng T đều cảm thấy tiếc vô cùng, tiếc công sức ba mẹ đã bỏ ra, dành dụm từng đồng.
Ba mẹ nghĩ tớ vô tâm, vô trách nhiệm, ko biết lo nghĩ j cả, tớ cũng chẳng buồn đính chính, điều mà tớ biết rõ, là tớ ko như vậy ! Tớ biết chứ, tớ biết ba mẹ tớ đã ko dám ăn những đồ ngon, mắc tiền, tất cả chỉ vì tớ và em tớ. Nghĩ tới thằng e, tớ lại buồn vì nó ko hiểu đc điều đó, trong khi bằng tuổi nó tớ đã hiểu đc phần nào rồi.
Tối wa mẹ chửi tớ rất nhiều, bao nhiêu tội lỗi từ xa xưa đến h đem ra hết, tớ chỉ im lặng , quay lưng vào tường vờ ngủ, nhưng tớ nghe hết. Biết rằng nghe như thế rất là khó chịu và bất công , nhưng tớ vẫn hiểu đc những lời ấy và tớ biết mình đã ko làm tròn bổn phận của mình. Tớ là 1 kẻ vô dụng, dù có cố gắng cách mấy cũng chẳng thể nào bù đắp đc những hi sinh to lớn của cha mẹ.
Tớ đang nghĩ đến việc sẽ tự giam mình 1 thời gian để suy nghĩ về những sai trái mình đã làm trong thời gian qua, và cố gắng làm nhiều điều có ích hơn, cho gia đình tớ !
Ba mẹ lúc nào cũng nghĩ tớ ko hiểu chuyện, lúc nào cũng vô tư vô lo như 1 đứa con nít....Thực ra, có thể nói tớ đã trưởng thành trong quan niệm về cuộc sống này, nhưng đối với bản thân mình và gia đình, rõ ràng tớ vẫn chỉ là 1 đứa trẻ, ko biết lo nghĩ j nhiều, thậm chí đôi lúc chỉ biết nghĩ cho bản thân....chẳng trách đc ba mẹ tớ, họ rất đúng....tớ luôn là 1 người vô dụng như thế đấy, dù đã cố gắng hết sức.......nhưng tớ biết tớ vẫn còn phải tiếp tục cố gắng.....
Chỉ là dạo này luôn cảm giác mình ko nghĩ đc việc gì cho ra hồn, đầu óc empty, lúc nào cũng đau khổ vì sự tồn tại của mình trên đời, và chỉ muốn chấm dứt. Và sự ý thức ko thể chấm dứt 1 cách vô ích này chỉ làm tớ đau khổ hơn, day dứt hơn, tớ cảm thấy gần đây tớ ko còn hứng thú với bất kì việc gì nữa......nothing.......
Hôm trc cúp điện, lúc ngủ trưa dậy tớ thấy cả nhà đã đi mua sắm hết, 1 mình ở nhà trong 1 không khí nóng chưa từng thấy (tớ ghét nóng), tự nhiên tớ nhận thấy tớ phát điên lên, ko kiềm chế đc bản thân, lúc ấy chỉ muốn đập đầu vào tường chết cho rồi, nhưng cuối cùng tớ lại lấy tay trái đập mạnh vào ngăn kéo bàn, đến giờ vẫn còn bị thâm tím >.<
Có lẽ vì bị ức chế, và cảm thấy hối hận vì sáng nay đã đóng 1 khoản tiến vào 1 trưởng mà ko chắc mình sẽ học, dù việc giữ chỗ trc là cần thiết. Tớ thấy hối hận, tớ thấy mình vô dụng, uổng phí bao nhiêu mồ hôi của cha mẹ.....
Tớ thực sự ko biết phải làm gì.....
Có thể sẽ ko onl đc trong 1 thời gian nữa....nhưng tớ vẫn có thể vào xem cái diary này = cellphone của tớ, tiếc là chỉ xem chứ ko post đc.....dù j tớ cũng sẽ cố !
Posted by
Fany_Julye
at
10:07 PM
0
comments
9.07.2007
ko, P biết là T ko có ý đó, nhưng chỉ vì lúc đang bực P post bài nên hơi... P xin lỗi nhé.
ít ra thì khi viết xong thấy thỏai mái hơn nhiều.
uh, vậy thì tụi mình cứ kệ đi, tốt nhất thì nói qua chuyện khác vui vẻ hơn. dạo này tâm trạng của P khá tốt nên P cũng không muốn vì một chuyện đâu đâu xa lắc mà phá hủy tâm trạng này. Cuộc đời là một trò chơi, tại sao không tận hưởng từng ngày cho thật hạnh phúc, tại sao lại phải vì những thứ này mà bực tức cho già sớm, phải không?
bỏ qua chuyện này đi, entry sau P chờ chủ đề mới hấp dẫn hơn chứ ko phải chuyện này nữa đâu nhé ^^
Posted by
Fany_Julye
at
9:01 AM
1 comments
Hmmmmmmmm
Nói thế cũng đúng, nhưng tớ chưa bao h coi P là nơi để xả tức, P đừng nghĩ thế, ko đúng đâu, tớ buồn đó !
Về nó, nói thật là T ko còn nghĩ j đến nó nữa, giận cũng chẳng giận nữa,mệt mỏi wá rồi, kệ xác nó !
Tớ chẳng mún nghĩ đến nó nữa, có lẽ vì tớ ko thể nào ghét nó hơn đc nữa,đoạn tuyệt thì đã đoạn tuyệt lâu rồi. P bảo T wá lạnh lùng, nhưng thử nghĩ xem , cũng may là lạnh như thế mà còn day dưa tới bi h, nếu ko lạnh thì mọi chuyện sẽ ra sao....
Nói thiệt nếu ko nhịn nữa thì tớ cũng ko bít làm gì, gây sự với nó ư, nếu thế thì T sẽ chẳng khác j nó. Cho đến h, T cũng chẳng thèm chửi lại mess của nó, dù rất giận !
Giờ thì xem như là chuyện thường rồi, thôi cho qua đi, tớ ko mún gặp mặt nó nữa, nếu gặp lại ko bít chuyện đáng sợ nào sẽ xảy ra khi tớ ko thể kìm chế đc.
Tớ muốn mọi chuyện kết thúc từ năm ngoái, sở dĩ nó kéo đến h ko phải do tớ, cũng ko đổ lỗi cho ai, nhưng tớ chưa bao h muốn nó tiếp tục.
Tớ muốn kết thúc !
Mệt mỏi lắm rồi! Tại sao nó chưa bao h để cho tớ yên?
Tại sao?
Posted by
Fany_Julye
at
7:52 AM
0
comments
9.06.2007
tớ nói thật là dạo gần đây tớ muốn thóat khỏi 2 người lắm đó (-__-0)
tớ ko muốn nổi điên lên với ai hết, và trong mọi tình huống tớ đã cố gắng giữ cho đầu tớ "lạnh" hết mức có thể, nhưng... trời ơi, tớ cũng là con người, tức là cũng vẫn có những giới hạn cho những chuyện càm ràm liên tục từ năm này sang tháng nọ chứ. T ko biết là ngay bữa hôm qua (hay hôm nọ nhỉ? trí nhớ P tệ quá đi (=__=)) đang ngồi chat với nó nghe nó điên tiết lên:" con T này con T nọ " thì gặp T lên cũng nói về nó, chưa hết còn gặp mấy đứa lớp mình nổi khùng lên thông báo:" bỏ blog lớp" này nọ. Tớ không phải là người bao đồng, thích ôm đồm nhiều chuyện kể cả chuyện có liên quan đến mình hay không, và tớ cũng đã cố hết mức cho đầu tớ vẫn "nguội" nhưng chỉ ko đầy 5' sau, P đã bắt đầu thấy muốn "bốc khói" rồi đó (`_´)=3
Ko phải là P cằn nhằn gì, P thậm chí thấy khá tự hào khi được bạn bè chia sẻ tâm sự cho dù không nhiều gì, nhưng thà những chuyện bình thường hay cái kiểu "nắng mưa thất thường" thay đổi tâm trạng lâu lâu cần người "luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu" để giải tỏa thì P luôn luôn sẵn lòng ngồi nghe. Còn chuyện này, nó kéo dài từ hè năm ngóai lận rồi đó, T ạ. P biết T phải chịu đựng nó nhiều, P cũng thế. P ko thể nào tiếp tục tự bỏ qua mấy cái trò hết nổi điên-> xin lỗi -> nói chuyện nhẹ nhàng tử tế -> tự nhiên tiếp tục nổi điên -> xin lỗi vì đã quá trẻ con, không biết suy nghĩ -> blablablalblabla này nọ nữa. P cũng ko thể tiếp tục coi như cái tính nó vậy từ xưa đến nay mà bỏ qua hay chấp nhận nó đươc nữa. Một người bạn thân là người biết chấp nhận con người thật của người đó dù nó có như thế nào đi chăng nữa - nhưng bây giờ dù là bạn hay ko bạn thì cũng đừng nên quá lợi dụng điều đó mà gào vào mặt cái người suốt ngày phải chịu đựng những lời than vãn cáu tiết vô lý của nó, đại lọai như là:" Mày cũng ko phải là người hiểu tao, mày cũng ko phải là bạn tao, tao biết mày từ hồi tao với nó cãi nhau mày cũng về hùa theo nó" Oh, yeah, why's that? "Vì ít ra T ko gào vào mặt tao mỗi lần đang nói chuyện như mày"?- tớ lẽ ra đã nên nói vậy (n__n)
Còn chuyện blog, như đã nói trong blog đó, tớ đã nói blog của chung thì ai cũng có quyền làm chủ nó chứ không chỉ riêng những kẻ đã tự xưng là "cha mẹ" của blog rồi vô tự tiện thích làm gì thì làm. Tớ muốn trong list friend của blog mình phải đầy đủ lớp mình, ít ra thì cũng phải những đứa đã có personal blog trong Y!360. Nhưng ko lẽ chỉ vì những chuyên thù hằn cá nhân ko giải quyết được mà tự tiện del entry, del comment, del nick khỏi f-list của người khác tự tiện như vậy sao? Tớ cũng không chịu nổi chứ đừng nói Tr. (x__x)
Do đó sáng nay tớ đã xém chút nữa nổi khùng với nó, hên là nó đã kịp nổi khùng trước và out luôn q(^-^)p . vẫn giữ đuợc vẻ "cool" của mình, yeah yeah.
Đó, T thấy đó, làm người ở giữa ko bao giờ là chuyện dễ dàng, thậm chí còn bị gián tiếp biến thành thước đo cho cả những gì tốt đẹp hay xấu xa của bên kia, bị đem so sánh một cách đáng thương mà thậm chí còn không hề hay biết (´┏_┓`) Chuyện đó có gì hay ho hay đáng tự hào ko? Ko, ko một chút nữa, thậm chí còn thấy cay đắng vì tụi nó đâu thật sự coi mình như vậy, mình chỉ là cái thùng rác đáng khinh bỉ cho tụi nó nhổ vào lúc tức giận thôi.
Vậy đấy, P xin lỗi vì không thể chia sẻ được gì nhiều vì bản thân P cũng bắt đầu cảm thấy các dây thần kinh của P căng ra vì vụ này rồi. Và vì thế, P nghĩ là T cũng đừng vì P mà nhịn gì nữa, muốn chửi rủa hay làm gì thì T cứ làm cho thỏai mái đi. P ko muốn mình dính đến chuyện này nữa đâu, mà có khi vì P mà nó cứ dây dưa hòai đến giờ đấy nhỉ? Tốt nhất cứ giải quyết một lần cho xong thì tốt hơn, đúng không? o(・v ・)o
Posted by
Fany_Julye
at
9:45 PM
0
comments
Okay, sao cũng đc !
Nội dung mess của nó : "đừng có điên vừa thôi. Khi tui cảm thấy tiếc vì mất 1 ng bạn chỉ vì nó dek hỉu mình và đi giải thikrõ thì có kẻ cho là tui bệnh a? chú xéo ra khỏi cuoc doi tui.mun lam blog lop thi tu ma di lam.vao ma noi ng ta trc roi bao tui noi trc a? Cut"
Okay,thấy rồi đó !
Rõ ràng người nào nói đụng tới tớ trc thì biết rồi đó, 2 lần lun, nhớ lần trc ko, tớ vào share với P và nó bảo nó sẽ rời blog, còn nói "ko ai wan tâm tới tao" (chứng tỏ tớ ko đụng j tới nó)
Lần này nó cũng post entry xin lỗi tớ , nhưng lại nói sang những điều khác làm tớ bực miìh, nhưng tớ vẫn giữ bình tĩnh và nói rất đàng hoàng, là tớ ko mún ai vì chuyện riêng tư mà rời blog, 1 ng` vì mọi người, chuyện của lớp ko liên wan với chuyện riêng (bộ tớ có nói j sai sao?) Thế mà nó lại chửi tớ , bảo tớ bệnh (bức xúc chỗ này nhứt, ai bệnh mà còn chưa nhận ra nữa sao trời)
Uh thì tớ cũng ráng nhẫn nhịn vì ko mún war trong lớp, chỉ post ngắn gọi là thank Godness thôi, và sau đó là nó del hết, kể cả nick tớ !
Ok, theo như yêu cần của nó, tớ sẽ ko bước chân vào blog của lớp nữa, tớ thề đấy !
Ko phải tớ vì chuyện cá nhân, nhưng nói thật tớ cảm thấy bị xúc phạm nặng nề, cả đời tớ chưa bao h tức giận như thế, vào viết blog cho lớp đỡ bùn thì bị đuổi ra.....đã thế thì ra lun.
Uhm , T sẽ giữ lời hứa với P, nhịn nó thêm lần này(dù coi xong mess là tớ mún giết nó ngay), nhưng nếu nó còn gây với tớ thêm 1 lần nào nữa, chỉ 1 lần thôi, thì tớ đành xin lỗi P vậy, sức chịu đựng của tớ có giới hạn !
Tớ sẽ ko còn nể nang thêm 1 chút nào nữa hết !
Tớ điên lắm rồi !
Sẵn sàng war bất cứ khi nào lun, bất cứ ở đâu, ngya trc mặt cả lớp hay cô CN tớ cũng bất chấp luôn !
Tớ đang cố gắng kìm chế đây..........
Posted by
Fany_Julye
at
7:32 AM
0
comments
9.05.2007
The Howling_Within Temptation
Hehe , h tớ post cái này vậy, cái clip muh tớ thấy là bà Sharon đẹp nhất !
Iu WT wá đi ! Iu Sharon wá đi!
Posted by
Fany_Julye
at
4:36 AM
0
comments
nah, bây giờ thì P cũng chẳng nhớ là P đã viết những gì vào ngày đó nữa, trí nhớ quá tồi chăng?
anyway, đối với P thì chuyện cũ cũng qua lâu rồi, những rắc rối trong các mối quan hệ có lẽ phần nào cũng đã trôi qua êm thắm mà không cần chính những người trong cuộc tác động nhiều. Đối với P vậy là tốt lắm rồi, không cần phải quá lo lắng nữa (mà sự thật nếu có lo lắng thì P cũng chẳng nhớ ra là mình phải lo lắng cho cái gì nữa ^^;; )
ờ thì hôm nay vô truờng nhìn mặt bạn bè cũ, nói thật là gặp nhau trên net là chính nên bây giờ vô họp lớp cứ như đi họp offline (>.<). Tuy nhiên lâu lâu ko gặp giờ ko còn thấy tụi nó quá đáng ghét như ngày xưa (hay là quá đáng ghét nhỉ??? (^_^o) túm lại là cũng vui, nhưng P biết ngay kết cục là cũng vẫn lôi nhau đến nhà thằng Thái mà, may mà mình ko đi ...
tạm thời thì thời gian này vẫn tốt, mọi chuyện vẫn ổn, P với nó vẫn còn-có-thể-gọi-là-bạn-tốt. Nhưng nói thật, 2 người cắt đứt quan hệ hay ko P ko biết nhưng chỉ biết là vụ của 2 người vẫn còn làm phiền P lắm đó (nói đùa thôi ^^;;;). Phần nào thôi, nhưng hãy coi như đó là một phần tất yếu của cuộc sống vậy, không thể nào tránh khỏi.
Fany
P/S: coi như nick Fany là dùng riêng cho một mình T đó, hãnh diện ko? q(^-^q)
Posted by
Fany_Julye
at
2:54 AM
2
comments
9.04.2007
Phew
Mới coi lại cuốn diary, công nhận có nhiều cảm xúc ghê, ko hiểu sao hồi đó mình có thể viết nhiều đến thế >.<
Àh, có 1 phần nhỏ P ghi vào ngày 19/6 đó, giờ T mới đọc đc.... mà , có chuyện như vậy thiệt hả? T cũng ko nghĩ tới chuyện này sẽ xảy ra, vì nói chung T với Hạnh hay send SMS nói chuyện tâm sự nên cũng hơi thân hơn xưa vậy thôi à.
Thiệt tình !
Uh , T cũng ko bít nữa, nhưng T cứ nghĩ là dạo này quan hệ của P với nó vẫn rất tốt đấy chứ, ko phải thế àh?
Nói chung thì sau SN T là T với nó cắt đứt quan hệ bạn bè lun rồi, đó là tại nó vẫn chứng nào tật nấy thui chứ T đã cho nó wá nhìu chance muh (còn đòi wa nhà T nữa, nghe là bó tay lun)
Jul
Posted by
Fany_Julye
at
10:47 PM
0
comments
Uh, topic mới thì đã nghĩ ra rồi , nhưng h này trễ wá òi , ba ko cho online nữa, nên đành chờ ngày mai or ngày kia vậy. Nói chung là cứ yên tâm , ko lo hết ý tưởng đâu, tại vì mấy tháng rồi ko đc viết j hết, nỗi buồn chất đầy ^^
Posted by
Fany_Julye
at
10:46 PM
0
comments
Lẽ ra thì nên viết cái gì đó đại lọai như 1 cái review cho cái film mới coi xong, nhưng mà tớ quá lười và dạo này ngôn ngữ của tớ cũng quá xuống cấp nên tốt nhất là tớ ko nên ghi gì cả ^^;;;
Bạn July đã post thử 2 bài thấy cũng tiện rồi phải ko? vậy thì nên bắt đầu viết là vừa nhỉ?
Nhưng hình như tớ chẳng nghĩ ra chủ đề gì để nói cả nên.... đành chờ bạn Jul gợi ý vậy, hì hì...
chờ chủ đề mới đấy, July
Posted by
Fany_Julye
at
3:23 AM
0
comments
9.03.2007
HAPPY BIRTHDAY TO DORA-CHAN !

Chúc mừng SN Doraemon yêu quý của chúng ta nào ! 3/9/2112 luôn là 1 ngày thật đặc biệt , phải ko Dora-chan yêu quý ?
Yêu Dora-chan mãi mãi đấy, chú mào máy đáng yêu của tớ !
A gift for you,my dear
July_chan
Posted by
Fany_Julye
at
5:09 AM
0
comments
Nothing
Trước tiên là cám ơn bạn Fany đã finished cái blog này để 2 đứa có cơ hội...tiếp tục xả stress.
Sau cũng là cám ơn trước Fany, vì chắc cái theme cũng đành nhờ bạn lun, tớ....lười >.< (feel sympathy for me^^)
Rùi, bài đầu nên chỉ có thế thui, sau này có chuyện j tính sau !
July
Posted by
Fany_Julye
at
3:48 AM
0
comments
