tớ nói thật là dạo gần đây tớ muốn thóat khỏi 2 người lắm đó (-__-0)
tớ ko muốn nổi điên lên với ai hết, và trong mọi tình huống tớ đã cố gắng giữ cho đầu tớ "lạnh" hết mức có thể, nhưng... trời ơi, tớ cũng là con người, tức là cũng vẫn có những giới hạn cho những chuyện càm ràm liên tục từ năm này sang tháng nọ chứ. T ko biết là ngay bữa hôm qua (hay hôm nọ nhỉ? trí nhớ P tệ quá đi (=__=)) đang ngồi chat với nó nghe nó điên tiết lên:" con T này con T nọ " thì gặp T lên cũng nói về nó, chưa hết còn gặp mấy đứa lớp mình nổi khùng lên thông báo:" bỏ blog lớp" này nọ. Tớ không phải là người bao đồng, thích ôm đồm nhiều chuyện kể cả chuyện có liên quan đến mình hay không, và tớ cũng đã cố hết mức cho đầu tớ vẫn "nguội" nhưng chỉ ko đầy 5' sau, P đã bắt đầu thấy muốn "bốc khói" rồi đó (`_´)=3
Ko phải là P cằn nhằn gì, P thậm chí thấy khá tự hào khi được bạn bè chia sẻ tâm sự cho dù không nhiều gì, nhưng thà những chuyện bình thường hay cái kiểu "nắng mưa thất thường" thay đổi tâm trạng lâu lâu cần người "luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu" để giải tỏa thì P luôn luôn sẵn lòng ngồi nghe. Còn chuyện này, nó kéo dài từ hè năm ngóai lận rồi đó, T ạ. P biết T phải chịu đựng nó nhiều, P cũng thế. P ko thể nào tiếp tục tự bỏ qua mấy cái trò hết nổi điên-> xin lỗi -> nói chuyện nhẹ nhàng tử tế -> tự nhiên tiếp tục nổi điên -> xin lỗi vì đã quá trẻ con, không biết suy nghĩ -> blablablalblabla này nọ nữa. P cũng ko thể tiếp tục coi như cái tính nó vậy từ xưa đến nay mà bỏ qua hay chấp nhận nó đươc nữa. Một người bạn thân là người biết chấp nhận con người thật của người đó dù nó có như thế nào đi chăng nữa - nhưng bây giờ dù là bạn hay ko bạn thì cũng đừng nên quá lợi dụng điều đó mà gào vào mặt cái người suốt ngày phải chịu đựng những lời than vãn cáu tiết vô lý của nó, đại lọai như là:" Mày cũng ko phải là người hiểu tao, mày cũng ko phải là bạn tao, tao biết mày từ hồi tao với nó cãi nhau mày cũng về hùa theo nó" Oh, yeah, why's that? "Vì ít ra T ko gào vào mặt tao mỗi lần đang nói chuyện như mày"?- tớ lẽ ra đã nên nói vậy (n__n)
Còn chuyện blog, như đã nói trong blog đó, tớ đã nói blog của chung thì ai cũng có quyền làm chủ nó chứ không chỉ riêng những kẻ đã tự xưng là "cha mẹ" của blog rồi vô tự tiện thích làm gì thì làm. Tớ muốn trong list friend của blog mình phải đầy đủ lớp mình, ít ra thì cũng phải những đứa đã có personal blog trong Y!360. Nhưng ko lẽ chỉ vì những chuyên thù hằn cá nhân ko giải quyết được mà tự tiện del entry, del comment, del nick khỏi f-list của người khác tự tiện như vậy sao? Tớ cũng không chịu nổi chứ đừng nói Tr. (x__x)
Do đó sáng nay tớ đã xém chút nữa nổi khùng với nó, hên là nó đã kịp nổi khùng trước và out luôn q(^-^)p . vẫn giữ đuợc vẻ "cool" của mình, yeah yeah.
Đó, T thấy đó, làm người ở giữa ko bao giờ là chuyện dễ dàng, thậm chí còn bị gián tiếp biến thành thước đo cho cả những gì tốt đẹp hay xấu xa của bên kia, bị đem so sánh một cách đáng thương mà thậm chí còn không hề hay biết (´┏_┓`) Chuyện đó có gì hay ho hay đáng tự hào ko? Ko, ko một chút nữa, thậm chí còn thấy cay đắng vì tụi nó đâu thật sự coi mình như vậy, mình chỉ là cái thùng rác đáng khinh bỉ cho tụi nó nhổ vào lúc tức giận thôi.
Vậy đấy, P xin lỗi vì không thể chia sẻ được gì nhiều vì bản thân P cũng bắt đầu cảm thấy các dây thần kinh của P căng ra vì vụ này rồi. Và vì thế, P nghĩ là T cũng đừng vì P mà nhịn gì nữa, muốn chửi rủa hay làm gì thì T cứ làm cho thỏai mái đi. P ko muốn mình dính đến chuyện này nữa đâu, mà có khi vì P mà nó cứ dây dưa hòai đến giờ đấy nhỉ? Tốt nhất cứ giải quyết một lần cho xong thì tốt hơn, đúng không? o(・v ・)o
9.06.2007
Posted by
Fany_Julye
at
9:45 PM
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment