9.09.2007

everything will be okay, we know it.

dạo này hơi bận... sorry nếu ko reply kịp cho T ^^;;;

Thật ra thì tiền bạc trong thời đại nào cũng là vấn đề quan trọng và phải nói là tối cần thiết. Vì thế nên T cũng biết là trên thế giới chẳng thiếu những cuộc chiến đau thương mà nguyên nhân chính chính là lợi ích và, chính xác hơn là việc sở hữu tiền bạc. Vì thế, phải nói là ko ngạc nhiên khi chúng ta, những đứa không hòan tòan bị phụ thuộc và vật chất, đôi lúc cũng cảm thấy khốn đốn vì cái "đầu tiên" này.

Chúng ta đều đã chính thức 18 tuổi, cái tuổi đươc luật pháp thừa nhận là người trửơng thành - phải có trách nhiệm với những hành vi và suy nghĩ của chính bản thân. Nhưng vấn đề lại nảy sinh ở đây, đó là tuy chúng ta đã chính thức trở thành nguời lớn nhưng chúng ta vẫn phải sống phụ thuộc rất nhiều vào người khác - ở đây là các bậc phụ huynh đáng kính của chúng ta -những người mà ít nhiều trong suy nghĩ thì chúng ta vẫn chỉ là những đứa trẻ lên 3 cần được bảo bọc, cần đuợc chở che và bảo vệ. Điều này là ko thể tránh khỏi vì nó là tự nhiên và là bản năng của những người cha người mẹ , và thử hỏi nếu sau này chúng ta trở thành những bà mẹ thì chắc hẳn chúng ta cũng sẽ làm điều tương tự. Lại có một thực tế khác là đồng thời bố mẹ cũng nhận ra cái sự "lớn" của chúng ta, nó đôi lập hòan tòan với điều trên -như P đã nói là chúng ta vẫn chỉ là những đứa trẻ trong suy nghĩ của bố mẹ - thế là bản thân họ cũng nhiều khi lâm vào hòan cảnh cực kì bối rối trong cách hành xử đối với chúng ta: một người lớn hay như vơớ một đứa bé chập chững. P nghĩ họ cũng cần nên được thông cảm vì đây thực ra là giai đọan không chỉ khó khăn cho những đứa 18 tuổi như chúng ta mà cũng rất khó khăn cho cả các bậc phụ huynh vì họ hòan tòan bối rối.

P hiểu chứ, P cũng không ít lần"ném tiền bố mẹe qua cửa sổ" cho những thứ vô bổ, có thể kể đến từ những thứ rất nhỏ như: chiếc áo nằn nì mãi mới được mua cho nhưng khi đã mua về thì quăng xó nhất quyết không mặc, hay đến những thứ lớn hơn như bố mẹ đã đóng tiền triệu cho đi học thêm chỗ này chỗ nọ nhưng chỉ đến lơớ đúng buổi đầu rồi sau đó nghỉ. P ko phải là một kẻ chỉ biết tiêu tiền không suy nghĩ, P biết chứ mỗi lần cho P học này học nọ bố mẹ đã phải tính tóan rất nhiều, cắt tiền khỏan này khỏan nọ để P có thể được bằng bạn bằng bè. Chưa kể đến sắp tới, chỉ vì ước mơ du học của P mà bố mẹ P trông có vẻ tiều tụy nhiều, đi đi về về tính tóan chuyện đất đai gom góp cho P. Mỗi lần như vậy P tự nhiên thấy sao mình viễn vông quá, viễn vông trên chính sức khỏe và cuộc sống của bố mẹ. Vậy là tự dằn vặt, rồi tự đặt câu hỏi là liệu mình có quá độc ác?...

nhưng P nghĩ, nếuP còn tiếp tục sống buồn rầu thì ko chỉ chính P tự hủy họai bản thân trong nỗi buồn mà bố mẹ P cũng sẽ cảm thấy đau khổ rất nhiều. Tiền bạc có thể là vấn đề lớn nhưng nó không phải là vấn đề tiên quyết trong cuộc sống này, nhất là trong cuộc sống gia đình (dĩ nhiên là không có tiền thì... tiêu, nhưng, T hiểu mà, đúng ko? ^^;;; ) Tiền có thể kiếm lại chứ hạnh phúc gia đình một khi đã tan thì rất khó hàn gắn lại. P đóan là trong thơờ gian này công việc của bố mẹ T có một chút trắc trở nên vấn đề tiền bạc tài chính mới phát sinh, gây nên một số căng thẳng cho bố mẹ T, do đó mẹ T mới la T. Nhiều khi con người không thể kiềm chế được bản thân mà, đúng không? P không cho rằng mẹ T thực sự muốn trách T về tiền bạc đâu, về vấn đề trách nhiệm thì nhiều hơn đó.

Vấn đề này rồi sẽ qua thôi, nhưng cái chính là bài học chúng ta rút ra được sau hôm đó. không phải là lao đầu vào kiêế tiền rồi quăng vào bố mẹ như thể :" này, con trả nợ bố mẹ rồi đó" hay "con giờ đã làm ra tiền, đừng càm ràm con nữa" mà là hãy sống có suy nghĩ nhiều hơn một chút. Chúng ta lớn không phải bề ngang hay bề rộng chúng ta giãn ra mà do chúng ta đã có nhiều suy nghĩ, nhiều trách nhiệm hơn cho những điều chúng ta đã làm, đó chẳng phải điều bố mẹ chúng ta luôn mong đợi đó sao? Nếu sau một trận la mắng mà chúng ta hiểu được nhiều hơn (dù hơi đau ;__; ) thì cũng đáng đó chứ ^^v

Và đừng lo, dù có la nhưng bố mẹ vẫn yêu tụi mình hơn ai hết mà ^__^

Vui lên nhé ~♪

No comments:

Post a Comment